Có một buổi chiều chẳng giống mọi ngày

Có những ngày mọi thứ nặng nề đến mức chỉ cần thở thôi cũng thấy mệt.

Có những lúc mày cảm giác như cả thế giới này không còn chỗ cho mình nữa.

Kiểu như dù có đứng giữa đám đông, mày vẫn thấy lạc lõng một cách khó hiểu.

Tao biết cảm giác đó, cái kiểu mà mọi thứ xung quanh vẫn chạy, còn mình thì đứng yên.

Không phải vì mày không cố, mà là vì mày đã cố quá lâu rồi.

Mệt không phải vì yếu, mà vì mày đã chịu đựng quá nhiều thứ mà không ai thấy.

Có những nỗi đau không có hình dạng, không ai nhìn thấy, nhưng nó cứ ăn mòn từ bên trong.

Và tệ nhất là, mày bắt đầu tin rằng mình xứng đáng với cảm giác đó.

Nhưng không, mày không đáng phải chịu như vậy.

Không ai đáng phải sống trong một cuộc chiến mà chỉ có một mình họ biết.

Có thể bây giờ mày đang nghĩ “kết thúc đi cho nhẹ”, và tao không phủ nhận là suy nghĩ đó rất thật.

Nhưng suy nghĩ đó không phải là con người thật của mày.

Nó chỉ là tiếng nói của sự kiệt quệ, của nỗi đau kéo dài quá lâu.

Mày không muốn chết, mày chỉ muốn hết đau thôi.

Hai cái đó khác nhau, rất khác.

Nếu có thể lấy hết nỗi đau này ra khỏi mày, tao tin mày sẽ chọn ở lại.

Vấn đề là hiện tại mày đang bị mắc kẹt trong nó.

Nhưng mắc kẹt không có nghĩa là không có lối ra.

Chỉ là bây giờ mày chưa nhìn thấy thôi.

Đừng bắt bản thân phải mạnh mẽ kiểu “ổn hết rồi”.

Không cần phải giả vờ ổn khi mày đang không ổn.

Chỉ cần tồn tại thôi cũng đã là một nỗ lực rất lớn rồi.

Nếu hôm nay quá khó, thì đừng nghĩ tới ngày mai.

Chia nhỏ nó ra.

Sống qua buổi sáng.

Rồi tới buổi chiều.

Rồi tới tối.

Từng chút một thôi.

Có những ngày, chiến thắng đơn giản chỉ là “tao vẫn còn ở đây”.

Nghe thì nhỏ, nhưng thực ra nó cực kỳ lớn.

Nếu mày thấy mình sắp gục, hãy tìm một thứ gì đó để bám vào.

Một người.

Một bản nhạc.

Một kỷ niệm nhỏ.

Hay thậm chí chỉ là một lý do rất ngớ ngẩn như “xem hết bộ phim đang dang dở”.

Không cần phải cao siêu.

Chỉ cần đủ để mày ở lại thêm một chút.

Và nếu có thể, nói chuyện với ai đó.

Không cần phải kể hết.

Chỉ cần nói “tao đang không ổn” thôi cũng được.

Mày không cần phải một mình chịu hết mọi thứ.

Thật đấy.

Nếu xung quanh không có ai, vẫn có những nơi ngoài kia sẵn sàng lắng nghe mày.

Những người lạ, nhưng họ ở đó chỉ để giúp.

Đừng ngại tìm tới họ.

Mày không phiền phức.

Mày không phải gánh nặng.

Mày chỉ đang là một con người đang đau.

Và con người thì có quyền được giúp đỡ.

Có thể bây giờ mày không thấy hy vọng.

Không sao.

Mày không cần phải tin vào tương lai.

Chỉ cần tạm thời tin vào việc “cảm giác này rồi sẽ thay đổi”.

Vì nó sẽ thay đổi.

Không phải ngay lập tức.

Nhưng nó sẽ không đứng yên mãi.

Giống như mọi cơn bão, nó cũng sẽ qua.

Và khi nó qua, mày sẽ nhìn lại và thấy: mình đã từng ở rất gần bờ vực, nhưng mình vẫn sống sót.

Hiện tại mày chưa cần phải mạnh mẽ cho tương lai.

Chỉ cần đủ mạnh để ở lại thêm một ngày nữa thôi.

Thế là đủ rồi.

Tao không biết mày là ai.

Nhưng tao biết một điều rất rõ.

Mày xứng đáng được ở lại.

Không phải vì mày phải chứng minh điều gì.

Mà chỉ đơn giản vì mày tồn tại.

Và chỉ riêng điều đó thôi, đã có giá trị rồi.

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.