Giữa những điều không tên
Đã từng có những ngày, tôi cảm thấy mình giống như một chiếc ly đầy nước - trong suốt, mát lạnh, phản chiếu được cả bầu trời. Nhưng rồi không biết tự lúc nào, nước đã không còn nhiều nữa, chỉ còn lại những vết ố mờ đục bám quanh thành, những đường loang lổ mà dù có rửa thế nào cũng không sạch hẳn. Tôi vẫn đặt mình ngay ngắn trên bàn, vẫn giữ hình dáng cũ, vẫn khiến người ta nghĩ rằng mình còn nguyên vẹn. Nhưng bên trong, từng giọt một đã vơi đi theo thời gian. Và tôi không chắc liệu mình đã từng được lấp đầy, hay chỉ quen với cảm giác đang đầy.
Cuộc sống, đôi khi, không ập đến bằng những cơn bão lớn để người ta có thể chỉ tay mà gọi tên nó. Nó giống như một cơn mưa dai dẳng - nhỏ, lạnh, và không bao giờ dứt. Tôi bước đi trong cơn mưa đó mỗi ngày. Không có tiếng sấm, không có tia chớp, chỉ có những hạt nước li ti rơi xuống, đều đặn, kiên trì, như thể chúng biết rõ mình đang làm gì. Áo tôi không ướt sũng, tóc tôi không rối tung, nhưng da thì lạnh dần. Cái lạnh len vào từng thớ thịt, từng suy nghĩ, đến khi tôi không còn phân biệt được đâu là cái lạnh của thời tiết, đâu là cái lạnh từ bên trong mình.
Tôi cũng từng nghĩ mình như một sợi dây bị kéo căng. Không phải kiểu căng để bật lên thành âm thanh, như vậy thì lại hay quá, mà là căng đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ để đứt. Nhưng kỳ lạ là, sợi dây đó vẫn chưa đứt. Nó cứ tồn tại, chịu đựng, âm thầm rung lên những thanh âm không ai nghe thấy. Có thể nó đã quen với việc bị kéo, hoặc có thể nó không còn nhớ cảm giác được thả lỏng là như thế nào nữa.
Những suy nghĩ trong đầu tôi cứ nhe vậy. Chúng không xếp hàng ngay ngắn, không rõ ràng, không logic. Chúng giống như một căn phòng bị đảo lộn sau một cơn gió mạnh - giấy tờ vương vãi, ngăn kéo mở tung, những mảnh ký ức rơi xuống từ những kệ cao mà tôi tưởng mình đã cất kỹ. Ánh đèn chập chờn, khi sáng khi tối, khiến mọi thứ càng trở nên méo mó. Tôi đứng giữa căn phòng đó, không biết nên bắt đầu dọn từ đâu. Có lúc tôi cúi xuống nhặt một mảnh nào đó, nhưng rồi lại đặt nó xuống vì nhận ra mình không biết nó thuộc về đâu nữa.
Có những khoảnh khắc, tôi tự hỏi: mình đang cố gắng vì điều gì? Nhưng câu hỏi ấy không có câu trả lời rõ ràng. Nó giống như gọi vào một khoảng trống rất sâu, và thứ vọng lại chỉ là chính giọng nói của mình - méo mó, kéo dài, xa lạ. Tôi nghe nó, nhưng không nhận ra nó là của mình. Và rồi tôi im lặng, không phải vì đã hiểu, mà vì không còn muốn hỏi thêm.
Tôi không gục ngã. Nhưng cũng không hẳn là đang đứng vững.
Tôi tồn tại ở đâu đó giữa hai trạng thái đó - như một chiếc thuyền không chìm, nhưng cũng không tìm được bến. Biển không quá dữ để nhấn chìm tôi, nhưng cũng không đủ yên để tôi có thể buông mái chèo. Tôi trôi, lặng lẽ, qua những vùng nước mà cảnh vật cứ lặp lại một cách kỳ lạ. Ngày nối ngày, tôi nhìn thấy những đường chân trời giống hệt nhau, đến mức không biết mình đang tiến về phía trước hay chỉ đang quay vòng trong một quỹ đạo vô hình.
Tôi đã từng thử dừng lại. Không chèo nữa. Không nghĩ nữa. Chỉ để mặc mình trôi. Nhưng ngay cả khi đó, một thứ gì đó vẫn kéo tôi đi - có thể là thói quen, có thể là trách nhiệm, hoặc chỉ đơn giản là quán tính của một người đã quen với việc tiếp tục.
Và có lẽ, điều mệt mỏi nhất… không phải là những gì xảy ra.
Mà là việc tôi vẫn tiếp tục, từng ngày, từng chút một, trong khi không chắc mình còn muốn đi tiếp hay không. Không phải vì tôi mạnh mẽ, cũng không phải vì tôi kiên cường. Chỉ là tôi chưa tìm được một lý do đủ rõ ràng để dừng lại.
Vậy nên tôi vẫn bước. Vẫn giữ chiếc ly trên bàn. Vẫn đi dưới cơn mưa không dứt. Vẫn là sợi dây chưa đứt. Vẫn là con thuyền chưa cập bến.
Và trong tất cả những điều đó, có một sự lặng im kéo dài, không ồn ào, không dữ dội, nhưng đủ sâu để khiến tôi nhận ra rằng: đôi khi, sự mệt mỏi không nằm ở việc phải gồng mình, mà nằm ở việc không còn biết mình đang tiếp tục vì điều gì nữa !!!


Không có nhận xét nào
Đăng nhận xét