Ra mắt vào năm 2025, Clair Obscur: Expedition 33 nhanh chóng trở thành một trong những tựa game nhập vai gây bất ngờ lớn nhất năm nhờ phong cách nghệ thuật độc đáo, cốt truyện giàu cảm xúc và thế giới mang đậm chất hội hoạ Pháp đầy mê hoặc. Ngay từ những ngày đầu phát hành, trò chơi đã nhận được vô số lời khen từ giới phê bình lẫn cộng đồng game thủ nhờ phần hình ảnh đẹp như tranh sơn dầu, phần âm nhạc đầy chất điện ảnh cùng cách kể chuyện vừa thơ mộng vừa u buồn hiếm thấy trong dòng game RPG hiện đại. Đặc biệt, hành trình của Expedition 33 không chỉ gây ấn tượng bởi những cú twist lớn về thế giới và nhân vật, mà còn bởi cảm giác cô độc, mong manh và đầy tính nhân văn xuyên suốt toàn bộ câu chuyện.Với sự yêu thích đặc biệt với tựa game này, hôm nay Diepzen xin được bắt đầu series tóm tắt cốt truyện về cuộc hành trình của Đoàn viễn chinh 33 theo góc nhìn của bản thân, sẽ có thêm thoắt và sai sót nhất định, hy vọng lan toả được câu chuyện đáng nhớ này tới mọi người
Buổi chiều ở Lumière luôn mang một vẻ đẹp dịu dàng đến mức khiến người ta quên mất rằng thế giới này đang tiến dần về phía diệt vong.
Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt biển như một lớp màu vàng nhạt vừa được quét lên từ cây cọ của một hoạ sĩ nào đó. Từ ban công nhỏ nằm trên vách đá nhìn thẳng ra đại dương, cả thành phố hiện lên thanh bình tới mức khó tin — những mái nhà trắng san sát phủ đầy dây leo, những con đường lát đá uốn lượn quanh bến cảng, tiếng nhạc violin vang vọng đâu đó giữa quảng trường phía xa và từng cơn gió mang theo mùi muối biển chậm rãi lướt qua những chậu hoa đỏ đặt dọc lan can.
Ngoài đường chân trời xa xăm, phía bên kia đại dương mênh mông ấy, con số khổng lồ “34” vẫn lặng lẽ hiện diện giữa bầu trời.
Nó quá lớn để có thể phớt lờ.
Quá quen thuộc để khiến người ta kinh ngạc.
Và cũng quá đáng sợ để bất kỳ ai ở Lumière có thể thật sự quên đi sự tồn tại của nó.
Gustave chống hai tay lên lan can đá, ánh mắt vẫn hướng về phía con số khổng lồ ngoài biển khơi. Một lúc lâu sau, anh mới cúi xuống nhặt viên đá nhỏ dưới chân rồi ném mạnh ra phía đại dương như thể đang cố trút bỏ thứ cảm xúc nặng nề vẫn luôn đè lên lồng ngực mình suốt nhiều năm qua. Viên đá lao đi trong không trung, cuối cùng biến mất giữa khoảng mênh mông vô tận trước khi chạm tới bất kỳ thứ gì.
Lời trêu chọc nhẹ nhàng ấy không đủ khiến Gustave bật cười, nhưng ít nhất nó cũng làm bầu không khí trở nên dễ chịu hơn đôi chút. Giữa tiếng sóng biển vọng lên từ dưới vách đá và ánh hoàng hôn đang chậm rãi nhuộm vàng cả thành phố, cả hai bắt đầu nhắc tới những đoàn Expedition trước đây — những con người đã rời Lumière với hy vọng tìm ra Paintress và chấm dứt lời nguyền đã đeo bám thành phố suốt nhiều thế hệ.
Có những đoàn từng tiến rất xa trước khi mất liên lạc hoàn toàn giữa biển khơi.
Có những đoàn biến mất ngay từ ngày đầu tiên đặt chân lên lục địa phía bên kia đại dương.
Và cũng có những đoàn chưa từng để lại dù chỉ một dấu vết nhỏ nhất.
Thế nhưng năm nào Lumière cũng tiếp tục gửi thêm người ra đi.
Giống như thành phố ấy vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ hy vọng cuối cùng của mình.
Rồi Maelle chợt nhớ tới bông hoa đỏ Gustave vẫn đặt trên bàn từ nãy tới giờ. Giữa bầu không khí yên bình của buổi chiều cuối cùng ấy, cô gái nhỏ bật cười rồi khẽ nhắc rằng nếu anh còn tiếp tục chần chừ, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội trao bó hoa đó cho Sophie nữa.
Cái tên ấy khiến Gustave im lặng vài giây.
Ánh mắt anh khẽ hạ xuống bông hoa đã hơi nhàu đi trong tay như thể chính anh cũng không biết vì sao mình vẫn còn giữ nó lâu đến vậy.
Một lát sau, Gustave rời khỏi ban công và bước xuống những con phố đông đúc của Lumière.
Khắp thành phố lúc này đã ngập trong không khí lễ hội.
Tiếng nhạc vang lên từ quảng trường trung tâm hoà lẫn cùng tiếng cười nói của người dân đang tụ tập dọc các quán rượu ven đường. Những dải ruy băng đỏ được treo khắp nơi giữa các toà nhà trắng phủ đầy hoa và dây leo. Trẻ con chạy đùa dưới ánh đèn vừa được thắp sáng, còn các nghệ sĩ đường phố vẫn tiếp tục biểu diễn như thể hôm nay là ngày vui nhất trong năm.
Thoạt nhìn, Lumière đẹp tới mức khiến người ta nghĩ rằng nơi đây chưa từng biết đến đau thương.
Nhưng chỉ cần đứng lại lâu hơn vài phút, người ta sẽ bắt đầu nhận ra sự khác lạ đang bao trùm lên toàn bộ thành phố ấy.
Có những cái ôm kéo dài hơn bình thường.
Có những nụ cười gượng gạo như thể ai đó đang cố che giấu cảm xúc phía sau.
Và cũng có những ánh mắt chỉ lặng lẽ hướng về phía biển xa mà không nói gì thêm nữa.
Bởi tất cả mọi người ở Lumière đều biết hôm nay là ngày gì.
Khi Gustave tìm tới bến cảng, nơi ấy đã đông nghịt người từ lúc nào.
Rất nhiều cư dân đang đứng dọc cầu cảng bên cạnh gia đình và những người thân yêu của mình. Trên cổ họ đều mang những vòng hoa đỏ giống nhau, nổi bật giữa ánh chiều tà dịu nhẹ phản chiếu trên mặt biển. Không khí nơi ấy kỳ lạ tới mức khó diễn tả thành lời — vừa giống một lễ hội, vừa giống một buổi tiễn đưa khổng lồ dành cho cả thành phố.
Và giữa đám đông ấy, Gustave cuối cùng cũng nhìn thấy Sophie.
Cô gái với mái tóc nâu đỏ cắt ngắn đang đứng tựa nhẹ lên lan can đá phủ đầy hơi muối biển, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía đại dương xa xăm. Gió biển khẽ thổi tung vài lọn tóc trước gương mặt cô khi Sophie quay lại nhìn Gustave đang tiến về phía mình cùng hoa đỏ trong tay.
Một nụ cười rất nhẹ hiện lên trên môi cô.
Không phải nụ cười vui vẻ.
Mà giống như sự bình thản của một người đã dành quá nhiều thời gian để học cách chấp nhận số phận của mình.
Cô đưa cho anh bộ trang phục thám hiểm có logo 33 trên cánh tay và Gustave rất hào hứng khi được mặc ngay sau đó. Nhưng có lẽ suốt quãng đường đi ngang qua những con phố đông đúc của Lumière, Gustave vẫn chưa thực sự biết mình nên nói gì với Sophie trong ngày cuối cùng này. Nhưng cuối cùng, mọi lời anh nghĩ ra đều trở nên vô nghĩa khi đứng trước cô gái ấy.
Sophie chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn mặt biển đang phản chiếu ánh nắng cuối ngày.
Sau một hồi im lặng, cô khẽ thừa nhận rằng mình từng nghĩ sẽ rất sợ hãi khi ngày này tới. Nhưng rồi cuối cùng, mọi chuyện lại bình yên hơn cô tưởng. Ba mươi ba năm có lẽ cũng đã là một quãng đời đủ dài để yêu một thành phố, để lưu giữ vài ký ức đẹp và để chấp nhận rằng mọi thứ rồi sẽ kết thúc vào một ngày nào đó.
Gustave không biết phải đáp lại điều ấy thế nào.
Trong thế giới này không tồn tại lời an ủi nào đủ sức xoa dịu lời nguyền đã đeo bám Lumière suốt nhiều thế hệ.
Mỗi năm, người phụ nữ bí ẩn mang tên Paintress sẽ thức giấc ở phía bên kia biển lớn để vẽ lên Monolith một con số mới. Và bất kỳ ai mang số tuổi tương ứng với con số ấy đều sẽ biến mất khỏi thế giới trong nghi thức được gọi là Gommage. Điều đáng sợ nhất là con số kia không ngừng giảm xuống theo từng năm, giống như một chiếc đồng hồ khổng lồ đang chậm rãi đếm ngược tới ngày toàn bộ nhân loại biến mất hoàn toàn.
Năm nay, con số ấy là ba mươi ba.
Và Sophie… cũng như rất nhiều người đang đứng quanh bến cảng hôm nay, đều đã bước qua tuổi ba mươi ba.
Tiếng chuông khổng lồ bất ngờ vang lên khắp Lumière, cắt ngang mọi âm thanh của lễ hội.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tiếng nhạc biến mất.
Tiếng cười cũng biến mất.
Toàn bộ thành phố chìm vào im lặng khi tất cả mọi người đồng loạt hướng mắt ra phía đại dương xa xăm.
Giữa làn sương mờ phía bên kia biển lớn, Paintress dần hiện ra trước Monolith như một cái bóng khổng lồ đang đứng lặng giữa chân trời. Không ai có thể nhìn rõ gương mặt bà ta từ khoảng cách ấy. Chỉ có cây cọ đen khổng lồ trên tay đang chậm rãi chuyển động giữa nền trời chiều trong trẻo.
Từng nét vẽ khổng lồ bắt đầu xuất hiện trên Monolith.
Con số 34 dần biến mất.
Và rồi…
33...
Khoảnh khắc con số mới hoàn thành, những mảng bụi mịn đầu tiên bắt đầu tách khỏi cơ thể những người mang vòng hoa đỏ quanh bến cảng.
Ở đâu đó giữa Lumière, có tiếng ai đó bật khóc.
Rồi thêm một người nữa.
Nhưng phần lớn mọi người vẫn chỉ lặng lẽ đứng nhìn người thân của mình chậm rãi tan biến giữa gió biển chiều tà, giống như họ đã chứng kiến cảnh tượng ấy quá nhiều lần trong đời.
Sophie cúi xuống nhìn những mảng bụi đang dần tách khỏi đôi tay mình. Dù vậy, cô vẫn giữ vẻ bình thản kỳ lạ ấy khi quay sang nhìn Gustave lần cuối. Cô chỉ khẽ nhắc anh đừng chết, rồi vài giây sau, cơ thể cô bắt đầu tan thành những hạt bụi nhỏ bay theo gió biển.
Bông hoa đỏ trong tay cô rơi xuống nền đá lạnh của bến cảng.
Và rồi Sophie biến mất hoàn toàn.
Đó cũng là khoảnh khắc Gustave hiểu rằng Lumière sẽ không thể tiếp tục sống như thế này thêm được nữa.
Suốt nhiều năm qua, thành phố đã không ngừng thành lập những đoàn thám hiểm với hy vọng tìm ra Paintress và chấm dứt lời nguyền. Nhưng tất cả những đoàn thám hiểm ấy đều chỉ có đi mà không bao giờ trở về. Theo thời gian, số người tình nguyện tham gia những cuộc viễn chinh gần như tự sát đó cũng ngày một ít hơn, bởi ai cũng hiểu phía bên kia biển lớn chỉ có cái chết đang chờ đợi họ.
Thế nhưng năm nay, Expedition 33 vẫn được thành lập.
Và Gustave cùng Maelle đều nằm trong số những người lựa chọn bước lên chuyến hành trình ấy.
Con tàu của Expedition 33 rời khỏi Lumière vào một buổi sáng đầy nắng. Người dân đứng kín dọc bến cảng để tiễn họ lên đường, nhưng không có tiếng reo hò nào vang lên như những buổi lễ anh hùng trong các câu chuyện cổ. Chỉ có những ánh mắt lặng im dõi theo con tàu đang chậm rãi rời xa thành phố.
Không ai biết liệu họ có còn cơ hội quay trở lại hay không.
Những ngày đầu tiên trên biển trôi qua trong bầu không khí nặng nề đến khó thở. Ban đầu vẫn còn vài tiếng cười gượng gạo xuất hiện trên boong tàu mỗi buổi tối, vài người cố kể những câu chuyện ngốc nghếch để xua tan cảm giác bất an đang lớn dần trong lòng tất cả mọi người. Nhưng càng tiến xa khỏi Lumière, sự im lặng càng bắt đầu bao trùm toàn bộ con tàu.
Không ai biết phía bên kia đại dương đang chờ đợi họ là thứ gì.
Những Expedition trước chưa từng quay lại đủ lâu để kể bất cứ điều gì.
Đại dương quanh họ ngày một trở nên kỳ lạ. Mặt biển phẳng lặng tới mức đáng sợ, còn màn sương dày đặc ngoài khơi gần như không bao giờ tan biến hoàn toàn. Có những đêm Gustave đứng một mình trên boong tàu, chỉ nhìn thấy duy nhất ánh đèn le lói từ con tàu đang trôi giữa khoảng không vô tận như thể toàn bộ thế giới ngoài kia đã biến mất.
Rồi tới một buổi sáng, vùng đất phía bên kia đại dương cuối cùng cũng hiện ra sau màn sương.
Điều đầu tiên Gustave cảm nhận được không phải sợ hãi.
Mà là vẻ đẹp kỳ lạ của nơi ấy.
Những vách đá khổng lồ phủ đầy màu sắc rực rỡ trải dài dọc theo đường bờ biển như được tạo nên từ những lớp sơn dầu khổng lồ. Các công trình đổ nát nằm rải rác giữa thiên nhiên dị dạng nhưng tuyệt đẹp, giống như tàn tích của một nền văn minh từng được tạo ra bởi những nghệ sĩ điên loạn. Ánh sáng nơi đây vẫn dịu dàng và trong trẻo như Lumière, nhưng mọi thứ lại mang theo cảm giác méo mó khó gọi thành tên - như thể cả thế giới này vốn không nên tồn tại.
Không có tiếng chim.
Không có tiếng động của sự sống.
Chỉ có sự im lặng bao trùm lên toàn bộ vùng đất kỳ dị ấy.
Khi Expedition 33 đặt chân lên bờ, tất cả mọi người đều vô thức trở nên căng thẳng. Những bước chân đầu tiên vang vọng giữa các công trình đổ nát trong khi màn sương mỏng lặng lẽ trôi ngang qua những bức tượng kỳ quái nằm rải rác khắp nơi.
Rồi giữa khoảng không yên tĩnh ấy, một bóng người bất ngờ xuất hiện phía xa.
Đó là một ông lão.
Ông ta mặc một bộ vest lịch lãm đã cũ với những hoạ tiết quen thuộc giống đồng phục của các Expedition đời trước. Dáng người cao gầy đứng lặng giữa khung cảnh đầy màu sắc siêu thực ấy khiến toàn bộ Expedition 33 chết lặng trong vài giây ngắn ngủi.
Điều khiến họ kinh hoàng không phải sự xuất hiện của ông lão kia.
Mà là tuổi tác hiện rõ trên gương mặt ông ta.
Mái tóc bạc.
Những nếp nhăn.
Dáng vẻ già nua.
Trong thế giới này, điều đó lẽ ra không thể tồn tại.
Không ai còn sống đủ lâu để già đi như vậy nữa.
Một vài thành viên của Expedition 33 thậm chí còn bước lên phía trước với vẻ mừng rỡ xen lẫn khó tin, bởi trước mặt họ lúc này có thể chính là người đầu tiên sống sót trở về từ vùng đất bên kia biển lớn.
Nhưng ngay khi mọi người còn chưa kịp lên tiếng…
Ông lão bất ngờ rút kiếm.
Một đường chém lạnh lẽo xé toạc bầu không khí yên tĩnh.
Đầu của một thành viên Expedition rơi xuống mặt đất trước khi bất kỳ ai kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Và rồi cuộc thảm sát bắt đầu.



