Viết cho một ngày không biết mình là ai

Viết cho một ngày không biết mình là ai

Tôi nằm với cái màn hình điện thoại đang sáng trưng giữa căn phòng tối, tự nhiên thấy lòng mình trống rỗng đến lạ. Chẳng biết từ lúc nào, ngay cả việc hít thở cũng trở nên nặng nề. Cảm giác như có một tảng đá vô hình đè lên lồng ngực, khiến mỗi nhịp thở đều phải cố gắng hơn bình thường.

Dạo này cuộc sống vẫn xoay đều như vốn dĩ nó phải thế, chỉ có tôi là cảm giác như đang đứng bên lề, nhìn mọi thứ trôi qua mà không sao bắt kịp. Đầu óc lúc nào cũng mơ hồ, mệt mỏi. Muốn viết vài dòng để giải tỏa nhưng suy nghĩ cứ rối tung lên, chẳng thể sắp xếp thành lời.

Cảm giác này không đến trong một ngày. Nó tích tụ từng chút một, âm thầm từ rất lâu rồi. Giống như một quả bóng bị bơm căng quá mức, chỉ chờ một tác động nhỏ là vỡ tung.

Điều kỳ lạ là nếu ai đó hỏi tôi đang gặp chuyện gì, có lẽ tôi cũng không biết phải trả lời thế nào. Không có biến cố lớn nào xảy ra. Không có cú sốc nào đủ để giải thích cho tất cả những gì đang diễn ra trong lòng mình. Mọi thứ bên ngoài vẫn bình thường. Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến tôi ngột ngạt.

Có những ngày tôi cảm thấy mình như đang mắc kẹt trong một vũng lầy. Càng cố vùng vẫy càng lún sâu hơn. Còn nếu đứng yên, sự im lặng lại khiến tôi sợ hãi. Mệt. Một kiểu mệt không biết diễn tả thế nào ngoài hai chữ đó.

Những áp lực không tên và nỗi cô đơn giữa đám đông

Người ta thường nói áp lực tạo nên kim cương. Nhưng đôi khi tôi thấy mình giống như đang bị nghiền nát hơn là được mài giũa.

Điều khiến tôi kiệt sức không hẳn là công việc hay cơm áo gạo tiền. Đó là những áp lực rất khó gọi tên. Áp lực phải tỏ ra ổn. Áp lực phải đáp ứng kỳ vọng của người khác. Và cả áp lực khi nhận ra bản thân dường như đang chững lại trong khi mọi người xung quanh đều bước tiếp.

Tôi biết so sánh là điều không nên, nhưng đôi lúc vẫn không tránh khỏi. Nhìn người khác có mục tiêu, có định hướng, có động lực để cố gắng, tôi lại thấy mình lạc lõng. Cảm giác ấy âm thầm bào mòn sự tự tin từng chút một.

Có những lúc tôi rất muốn gọi cho ai đó để nói hết những điều đang chất chứa trong lòng. Nhưng rồi mở danh bạ lên, nhìn qua một lượt, tôi lại tắt màn hình.

Biết gọi cho ai bây giờ?

Ai cũng có cuộc sống riêng, có những áp lực riêng. Và tôi cũng chẳng biết phải bắt đầu câu chuyện của mình từ đâu. Vì ngay cả bản thân tôi còn không hiểu rõ điều gì đang khiến mình mệt mỏi đến vậy.

Thế rồi tôi chọn im lặng.

Tôi giấu những cảm xúc tiêu cực vào bên trong, còn bên ngoài vẫn cười nói như bình thường. Lâu dần, cái vỏ bọc ấy ngày một dày hơn, và khoảng cách giữa tôi với mọi người cũng lớn dần theo.

Tôi vẫn đứng giữa đám đông, vẫn nghe tiếng cười nói xung quanh, nhưng trong lòng lại lạnh ngắt. Cảm giác như mình chẳng thực sự thuộc về nơi nào cả.

Khi những điều từng yêu thích không còn mang lại niềm vui

Trước đây tôi từng có những sở thích khiến mình háo hức. Có những bộ phim mong chờ từng ngày được xem. Có những cuốn sách mua về là muốn đọc ngay. Có những bài hát nghe mãi không chán.

Nhưng dạo gần đây, tất cả đều trở nên nhạt nhòa.

Tôi cố mở một bộ phim, nhưng mắt nhìn màn hình còn tâm trí lại trôi đi đâu đó. Cầm một cuốn sách lên đọc vài trang rồi bỏ xuống. Nghe nhạc cũng chỉ thấy những âm thanh vô nghĩa vang lên trong khoảng không.

Ngay cả những món ăn mình từng thích cũng không còn mang lại cảm giác ngon miệng. Ăn đơn giản chỉ là để cơ thể có đủ năng lượng tiếp tục hoạt động.

Sự mất hứng thú ấy đáng sợ hơn tôi nghĩ.

Nó khiến mọi ngày trôi qua giống hệt nhau. Không có điều gì khiến tôi thực sự vui vẻ, nhưng cũng chẳng có điều gì đủ sức khiến tôi bật khóc. Mọi cảm xúc đều trở nên nhạt đi, như thể bị phủ một lớp sương mù dày đặc.

Tôi cứ bước tiếp trên một con đường dài, nhưng chẳng biết mình đang đi về đâu.

Sự kiệt quệ từ bên trong

Đây không phải kiểu mệt mỏi có thể giải quyết bằng một giấc ngủ ngon hay vài ngày nghỉ ngơi.

Nó là sự kiệt quệ xuất phát từ tâm trí.

Tôi ngủ rất nhiều nhưng vẫn thấy thiếu năng lượng. Cơ thể lúc nào cũng nặng nề. Đầu óc thiếu tập trung. Những việc trước đây làm rất nhanh giờ cũng trở nên khó khăn.

Tôi bắt đầu sợ tiếng chuông điện thoại. Sợ những tin nhắn công việc. Thậm chí đôi khi sợ cả những lời hỏi thăm.

Mỗi lần điện thoại rung lên, trong lòng lại xuất hiện một cảm giác bất an khó tả. Tôi chỉ muốn tắt hết mọi thứ, biến mất khỏi thế giới vài ngày để được yên tĩnh.

Nhưng cuộc sống không dừng lại.

Ngày mới vẫn đến. Công việc vẫn chờ. Trách nhiệm vẫn ở đó.

Thế nên tôi vẫn phải tiếp tục bước đi, dù trong lòng chỉ muốn ngồi xuống nghỉ ngơi thật lâu.

Đôi lúc tôi cảm thấy mình giống như một sợi dây đã bị kéo căng quá mức. Chỉ cần thêm một chút áp lực nữa thôi là có thể đứt bất cứ lúc nào.

Viết cho một ngày không biết mình là ai

Có lẽ đây là bài viết lộn xộn nhất tôi từng đăng.

Không có chủ đề rõ ràng. Không có thông điệp sâu sắc. Chỉ đơn giản là những suy nghĩ chất chứa quá lâu, đến mức không thể giữ trong đầu thêm được nữa.

Tôi viết những dòng này trong một trạng thái mơ hồ và mệt mỏi. Không phải để tìm kiếm sự cảm thông, cũng không phải để than trách điều gì.

Chỉ là tôi cần một nơi để trút bớt những gì đang đè nặng trong lòng.

Tôi không biết ngày mai sẽ khá hơn hay vẫn như hôm nay. Hiện tại đối với tôi giống như một màn sương dày đặc, chẳng nhìn thấy rõ lối đi phía trước.

Nhưng có lẽ, trước mắt tôi chỉ có thể tiếp tục bước từng bước một.

Nếu bạn tình cờ đọc được những dòng này và cũng đang cảm thấy mệt mỏi, bế tắc như tôi, thì ít nhất chúng ta đều biết rằng mình không phải người duy nhất đang trải qua cảm giác ấy.

Có những lúc chẳng cần lời khuyên, cũng chẳng cần những câu động viên sáo rỗng.

Chỉ cần biết rằng ở đâu đó vẫn có một người đang cố gắng bước tiếp dù lòng đầy mệt mỏi, có lẽ cũng đã đủ để thấy nhẹ hơn đôi chút.

Và đôi khi, cho phép bản thân được yếu đuối một chút cũng không phải là điều gì đáng xấu hổ.

Bởi sau tất cả, chúng ta chỉ là những con người bình thường đang cố gắng sống qua những ngày không dễ dàng.

Đăng nhận xét